Ai rồi cũng có một người để thương, để nhớ. Có những nỗi nhớ chỉ thoáng qua trong một khoảnh khắc, nhưng cũng có những nỗi nhớ chẳng bao giờ vơi cạn. Có những cảm xúc đến bất chợt rồi lặng lẽ tan đi, nhưng cũng có những tình cảm đủ sâu để theo ta suốt một đời. Bài thơ này được viết từ một nỗi nhớ như thế.
Nhớ
Thao thức nhiều nghe dòng sông gợn sóng
Tạm biệt rồi một con nước về xuôi
Trôi theo dòng về quê hương biển lớn
Để lại bờ trong nỗi nhớ trào dâng
(Phúc Anh)

Nhận xét
Đăng nhận xét