Đề thi học sinh giỏi môn Ngữ văn lớp 12 Đà Nẵng năm học 2025-2026
Đáp án đề thi học sinh giỏi Ngữ văn lớp 9 Đà Nẵng 2025, Đề thi HSG Ngữ văn 9 Đà Nẵng
KỲ
THI CHỌN HỌC SINH GIỎI CẤP THÀNH PHỐ
NĂM
HỌC 2025 – 2026
Môn
thi: NGỮ VĂN 12
Thời
gian: 150 phút (không kể thời gian giao đề)
Ngày
thi: 24/3/2026
Câu 1 (4,0 điểm).
(Dẫn
theo nhà báo Phan Đăng, 39 câu hỏi cho người trẻ, NXB Kim Đồng, 2024,
tr. 47)
Từ
câu chuyện trên và trải nghiệm của bản thân, hãy viết một bài văn trình bày suy
nghĩ của anh/chị về cách ứng xử dựa vào nhận thức, quan điểm cá nhân khi đối diện
với những vấn đề trong cuộc sống.
Câu 2 (6,0 điểm).
Cách
nhận thức và phản ánh hiện thực đời sống thể hiện tấm lòng của người nghệ sĩ
dành cho con người và cuộc đời.
Anh/Chị
hãy viết bài văn phân tích văn bản Dòng nhớ (Nguyễn Ngọc Tư) để thấy được
điều đó.
Dòng
nhớ
(Lược đoạn đầu:
Ngày trước, ba tôi có yêu một người đàn bà tên là Hai Giang, đã qua một đời chồng.
Vì bà nội ngăn cản nên ba tôi dắt người đàn bà bỏ xứ ra đi, sống kiếp thương hồ
nghèo khổ. Khi đứa con nhỏ của hai người rơi xuống sông chết đuối, tận cùng đau
khổ, ba tôi bỏ về nhà. Rồi nội tôi cưới má tôi cho ba, nhưng tâm trí ông vẫn hướng
về dòng sông - nơi có chiếc ghe của người đàn bà ấy thỉnh thoảng vẫn neo ở bến
sông trước nhà.)
Khi nội
tôi vừa khuất, má quyết định gặp đối thủ một lần, chỉ định nhìn vậy thôi, chưa
biết làm gì mà cũng không biết làm gì người ta, nhưng chắc chắn phải biểu người
ta buông tha ba tôi ra, còn gì nữa đâu mà neo ghe trước nhà ngó mong hoài.
Chờ đợi,
rình rập hụt hơi mấy lần, chiếc ghe nhỏ với ngọn đèn đo đỏ lại về đậu trước bến
nhà tôi, như mong đợi của má. Bữa đó, má nói với ba tôi chèo xuồng về chơi bên
ngoại một đêm. Gà gáy chập đầu, bà trở lại, trên xuồng chất đầy mấy thứ rau đồng,
bà giả đò làm người đi chợ sớm.
Ngang
qua, má tôi tấp xuồng lại kế bên chiếc ghe, than:
-
Tính đi chợ cho sớm mà gió quá, chèo không lên, bậy thiệt.
Má
tôi tin rằng, người đàn bà kia, cũng như ba tôi, những đêm như vầy không bao giờ
ngủ. Mà thật, dì đang chong đèn ngồi thêu áo gối, nghe tiếng má tôi, dì quay lại,
dường như sững sờ, bất ngờ một chút, dì cười:
- Dà, đêm nay nhiều gió thiệt -
Dì vẹt mớ quần áo ngổn ngang trên cái sạp tre - Chị vô mui ngồi cho ấm, chờ bớt
gió rồi đi, ngồi ngoài đó cảm sương chết.
Má
tôi không từ chối, bà buộc dây xuồng lại, bước qua ghe. Bà cao người nên ngồi
trong cái mui lợp bằng lá chằm đốp phải khom một chút. Họ ngồi đấu mặt với
nhau. Má tôi thấy lòng mình bình lặng lạ lùng, hồi ngồi dựng cái cảnh gặp mặt nầy,
cứ tưởng là phải làm một cái gì ghê gớm lắm. Có thể vì người đàn bà của ba tôi
hiện lên rất hiền, dì mặc chiếc áo cộc tay màu cau khô ở trong, khoác thêm chiếc
áo bà ba ở ngoài, mỏng te, nhiều mụn vá. Tóc đã bạc nhiều, lơ thơ vài cọng rủ
xuống mặt. Sương gió đã làm cho khuôn mặt dì đen sạm, nhăn nheo. Má tôi nghĩ thầm
trong bụng, "xấu hơn mình nhiều". Má tôi sợ cứ nhìn chằm chằm người
ta hoài cũng không phải nên má ngó lơ chỗ khác. Đồ vật trên ghe món nào cũng nhỏ
nhắn, tuềnh toàng. Ngay sau lưng chỗ má tôi ngồi, bỏ khoang tát nước có một cây
ớt hiểm, một cây sống đời đang trổ bông trồng chung trên miệng cái khạp bể. Dì
lúi húi dẹp miếng vải đang thêu dở, với lấy bình thuỷ, châm nước vô cái bình
trà sứt vòi, ho khúc khắc. Má tôi chép miệng, “Cha, có trà uống thì còn gì bằng,
mà, chị bịnh hả, mấy lá sống đời nầy ngậm với muối cũng đỡ ho lắm”. Dì ngước
lên cười, “Dà, lúc nầy trở gió, cũng nhờ nó...”. Má tôi hỏi:
- Chị
đi ghe một mình à, một mình cũng được sao?
- Dà,
cũng được, chị.
- Ủa,
chồng chị đâu?
- Dà,
- dì bối rối - ảnh... đi xa lắm.
- Còn
chồng tôi thì theo vợ bé mất rồi, má tôi nói luôn.
Dì
nhìn sững má, dường như để xem xem nỗi đau mất chồng của má với dì có giống
nhau. Hồi lâu, dì chợt cúi mặt:
- Uống
trà, chị, hoàn cảnh của chị cũng buồn thiệt. Nhưng thế nào rồi ảnh cũng quay về.
Thiệt đó, chị, đa số đàn ông đều tốt.
Tốt
sao? Người ta bỏ cô để cưới tôi mà là tốt à, má tôi ngồi lặng, tự hỏi, mà không
biết nói gì nữa, cái câu quan trọng nhất chắc không phải nói lúc nầy. Má tôi ngồi
ngó quanh, một ánh đèn nhỏ nhoi thôi cũng đủ hắt sáng vài xâu cốm gạo treo trên
vách, mấy hũ kẹo, bánh ngọt, tiêu tỏi để bên nầy, trái cây như khóm, bí rợ,
khoai lang thì chất thành hàng bên kia. Sát bên hông dì, dưới tấm vải trắng
thêu dở là hai xấp quần áo cũ, người lớn có, trẻ con có được xếp ngay ngắn, nhưng
hết thảy đều cũ kỹ, bạc màu. Má tôi vọt miệng:
- Ủa,
chị có cháu nhỏ à?
Sau nầy,
má tôi nói, đó là cái câu tàn độc nhất mà má lỡ miệng đánh ngay vào nỗi đau của
dì. Dì nhìn trân trân vào ngọn đèn, cái nhìn đau lặng. “Con bé Phước nhà tôi vô
phước lắm chị à, tại tôi không cẩn thận nên cháu vừa mới biết bò đã té sông,
trôi mất. Cũng mười mấy năm rồi, bây giờ, nó còn sống, chắc tôi thêu gối cưới
cho nó cũng vừa. Tôi... tôi chiêm bao thấy cháu nó hoài, chiêm bao lãng nhách
hà, tự nhiên tôi thấy con tôi biết nói, nó biểu má đừng bỏ con, trời ơi, tiếng
nó thấy cưng lắm kìa, vía tôi trả lời, mẹ sẽ sống trên sông hoài, hoài hoài với
con, vía tôi thấy nó cười...”. Dì nói một hơi dài, giọng dì hơi nghẹn lại, “Trời
ơi, chị có chuyện buồn lòng mà tôi lại kể chuyện buồn lòng nữa, chắc chị phiền
tôi lắm. Mớ đồ nầy tôi cất lâu rồi, sợ mốc, cứ mấy tháng là tôi đem ra giặt lại,
của con bé con tôi có, của chồng tôi có. Chồng tôi... tôi chỉ còn giữ lại bao
nhiêu đây thôi. Chị coi, tôi khùng hôn, không giặt thì không được mà giặt hoài,
tới hơi chồng cũng bay, tôi cũng quên mất rồi...”
Dì cười
quay quắt. Má tôi chút nữa đã bật khóc, bà cố nén nghẹn ngào:
- Đàn
bà mình sao khổ vậy?
Tiếng
gà gáy xa xa, con nước đêm nay mau lớn quá, mới đây thôi đã ngập nửa cây sào
neo ghe rồi. Lúc nầy, nước lớn không nghe bìm bịp kêu, mà, nhờ không có, chứ
nghe bìm bịp kêu càng buồn nữa. Má tôi ngồi bình tâm lại, vậy thì mình nhỏ nhen
gì mà giành với người ta chút nầy nữa. Năm nầy qua năm khác mình được sống
chung với ảnh, ban ngày ngoài ruộng, ban đêm chung giường. Ngó mặt nhau ăn cơm,
ngủ cũng đâu mặt lại ngủ... Còn người ta, nhớ thương đứt ruột cũng đành ngồi
đây ngó lên, giữa đường gặp nhau chỉ nhìn vậy thôi mà không chào hỏi tiếng nào.
Đau lắm chớ. Má tôi nhìn ra ngoài trời, vẫn còn khuya lắm, nhưng đã thấy mấy
chiếc xuồng đi chợ sớm lướt qua, tiếng mái chèo quẫy chủm trên mặt sông ngọt,
nhẹ, cứ tưởng từng lát nước xếp lên nhau như những lát đất cày. Dường như trời
bớt gió nhiều rồi. Dì nghiêng đầu ra ngó trời, chừng như nuối tiếc, thảng thốt:
- Trời
đất, đêm qua lẹ thiệt. Chắc tôi phải đi bây giờ.
- Sớm
vậy sao?
- Dạ,
tôi thường đi... trước lúc người ta thức...
- Tại
tôi nhiều chuyện làm chị thêu không xong...
-
Không, người đàn bà cười, nét mặt thốt nhiên buồn bã, tôi thêu cho hết đêm,
xong rồi lại tháo chỉ ra, tôi sợ, nếu không làm gì, tôi... tôi sẽ nhớ chồng con
tôi rồi mắc... khóc, cầm lòng không được. Mà, đàn ông chịu cực khổ nhiều lắm rồi,
lấy nước mắt trói buộc họ nữa, tội họ lắm, chị à.
Vậy
rồi hai người chia nhau đi. Ghe nổ máy rồi, khói xịt tơi bời, dì còn dặn lại: “Nếu
ảnh có quay về, chị đừng giận ảnh nghen. Người ta có đi đâu làm gì thì cũng
thương mình chị thôi”. Má tôi không nói, quay đi và khóc.
(Lược đoạn cuối: Sau
đó, má tôi mua nhà ngoài chợ để tách ba tôi xa dòng sông. Và bây giờ, khi ba
tôi đã nằm xuống, má tôi vẫn đi tìm người đàn bà ấy, để nói nếu sống mà không gần
được, chừng nào chết, mời dì lên nằm trên đất vườn tôi như một nỗ lực cuối cùng
má tôi làm để chấm dứt cái cảnh ba nằm bên má mà hồn vẫn hướng về những dòng
sông miên man chảy.)
(Nguyễn Ngọc Tư, Cánh
đồng bất tận, NXB Trẻ, 2024, tr. 134-141)
----------
HẾT ----------


