THIÊN THẦN TÌNH
NGUYỆN
(Tác giả: Tam Mao – người dịch: Liễu Quốc Nhĩ)
Trước đêm lễ Giáng sinh mấy hôm, đứa
bé láng giềng đã mang đến tặng tôi một hình nộm thiên thần làm bằng giấy bồi.
Nó đứng ngoài cổng, tựa người lên hàng rào, nói với tôi:
- Đây
là hình giả làm bằng giấy, chứ trên đời này làm gì có thiên thần phải không cô?
Tôi nhìn vào mắt nó rồi nói:
- Có
chứ! Thiên thần có thật. Và cô đây đã có những hai thiên thần.
Thằng bé tò mò nhìn tôi:
- Ở
đâu?
- Phải
con quen biết cô sớm một chút, thì con sẽ thấy họ còn ở chung với cô. Nhưng tiếc
quá. Bây giờ thì không còn.
Thằng bé tròn mắt nhìn tôi.
- Thế
bây giờ họ đi đâu rồi?
- Đi
đâu à? - Tôi hướng về chân trời xa. - Đấy, họ ở phía dưới cái cánh sao đó một
chút.
- Cô
nói thật, chứ không gạt con chứ?
- Thật
mà.
- Con
không tin, nếu thật sự có thiên thần, chẳng ai dại gì bỏ đi.
- Tại
con không biết, chứ lúc đó... cô cũng không biết, cô dại lắm. Hai thiên thần
kia lúc nào cũng chăm sóc che chở cô...
- Làm
gì có người ngày ngày sống chung với thiên thần mà lại không biết?
- Vậy
mới lạ, mà không phải chỉ một mình cô, nhiều người như vậy lắm...
- Thiên
thần họ thường sống với trẻ con. Vậy lúc đó cô còn nhỏ?
- Ừ.
- Nhưng
tại sao họ lại thương trẻ con như vậy?
- Bởi
vì trước khi giao trẻ con cho họ chăm sóc, Thượng đế đã lén lấy một phần trái
tim của thiên thần đặt vào lồng ngực đứa bé. Vì vậy chỉ cần nghe tiếng đập của
trái tim đứa bé, là thiên thần đã cảm động đến độ muốn khóc òa lên ngay.
- Thiên
thần thích khóc lắm à? Hẳn họ chẳng vui gì lắm?
- Ồ,
họ hay khóc, nhưng đó là vì quá thương những đứa trẻ mà họ che chở bảo vệ. Có
khi họ phải rơi lệ suốt một đời. Nhưng vì họ bận lắm, có lúc họ phải nuốt cả nước
mắt vì không có thời gian sử dụng khăn tay, họ cũng sợ nước mắt làm ướt đứa bé,
rồi nó lại ngã bệnh...
- Cô
nói ngoa rồi, làm gì có thiên thần nào lại ngu như thế?
Thằng bé cười lớn góp ý, khi nghe
tôi nói vậy. Nhưng tôi mặc, tiếp tục nói:
- Và
rồi, có một ngày nào đó, đứa bé được chăm sóc kia cũng sẽ trưởng thành, lúc đó
nó nói với vị thiên thần: Bây giờ tôi đi đây. Xin quý vị đừng lẩn quẩn bên chân
làm quấy rầy tôi nữa.
Thằng bé ngạc nhiên:
- Thế
thiên thần trả lời sao?
- Thiên
thần ư? Họ chỉ lặng lẽ nhìn nhau rồi mang hết bửu bối trên người ra trao cho đứa
bé. Và đứa bé kia thật vô tình. Nó quẩy hành lý trên vai, rồi đi thẳng, không
màng cả chuyện quay đầu lại.
Thằng bé hàng xóm có vẻ cảm động:
- Rồi
thiên thần kia đã vào nhà, đóng kín cửa lại và khóc?
- Họ
làm gì có thời gian đó? Họ vội vã giương cánh bay cao lên bầu trời, nhìn theo
hướng đứa bé đi. Đứa bé còn trẻ. Xin lỗi. Bây giờ nó đã là người trưởng thành
nên nó đi rất xa... Còn thiên thần thì bây giờ già quá rồi. Mặc dù đã mệt mỏi,
nhưng họ vẫn cố gắng theo dõi. Cho đến lúc nó chỉ còn là một chấm đen rồi mất hẳn
họ mới chịu quay về nhà. Bấy giờ mới khép cửa lại, tắt đèn, rồi yên lặng ngồi
bên nhau, và họ mới rảnh rỗi mà khóc.
- Thế
người trưởng thành kia đi đâu?
- Chuyện
đó thì cũng không có gì quan trọng. Chỉ tội cho hai thiên thần kia. Họ đã mất đứa
bé, có nghĩa là đã mất một phần trái tim... Họ cảm thấy trống trải, vì dưới đôi
cánh của họ chẳng còn cái gì để họ che chở. Đúng ra thì họ có quyền nghỉ ngơi,
nhưng mà... Con biết không? Vì đôi cánh đó sử dụng lâu ngày quá, nên cơ bắp gần
như bị chai cứng đi, bây giờ có muốn khép lại cũng không được.
Thế còn... Người đã ra đi đó? Không
lẽ anh ta chẳng nhớ gì tới những vị thiên thần đã chăm sóc che chở cho mình?
- Ồ. Có
chứ! Những lúc trời trở gió hoặc mưa bão, chắc chắn anh ta cũng nhớ đến đôi
cánh đã che chở cho mình. Có thể là anh ta cũng đã khóc một trận cho đã nư, cho
quên...
- Ý
cô muốn nói là... cái con người kia chỉ nhớ đến sự ích lợi của đôi cánh, chứ
không thật sự thương nhớ đến bản thân của hai vị thiên thần kia?
Câu hỏi của cậu bé hàng xóm làm cho
tôi ngẩn ra hồi lâu. Tôi run rẩy cầm hình nộm thiên thần trong tay, mắt hướng về
phía biển xa trong hoàng hôn và không nói được lời nào.
Mãi đến lúc có một cơn gió thổi
qua, tôi mới nói:
- Sau
đó, thì anh ta cũng có nghĩ đến chú...
- Lúc
nào?
- Lúc
mà anh ta hiểu ra là... mãi mãi mình sẽ không còn quay lại với thời gian đã mất.
Và anh ta nhớ...
- Tại
sao không quay lại?
- Bởi
vì... anh chàng ấy, một buổi sáng giật mình tỉnh dậy, chợt phát hiện là dưới
nách mình lại mọc ra đôi cánh. Có nghĩa là anh ta
cũng đã biến thành thiên thần.
- Ồ,
vậy thì hay biết mấy? Có cánh không phải là có thể bay về nơi cũ sao?
- Tại
con không biết, cái đôi cánh mới mọc ra đó không phải là để bay, mà nó chỉ được
sử dụng như một dụng cụ để che chở mưa nắng thôi.
- Sao
kỳ vậy? Đôi cánh đó mọc ra để che chở cho cái gì? Công việc của vị thiên thần mới
này với những thiên thần cũ có khác nhau không?
- Chẳng
khác nhau. Lúc đó dưới đôi cánh có một mái nhà nhỏ. Một gia đình. Có những đứa
bé Thượng đế mới giao lại. Có tình yêu mà cũng có nước mắt.
Thằng bé hàng xóm của tôi nghe vậy,
kết luận:
- Vậy
thì làm thiên thần cũng khổ quá chứ đâu sướng gì?
- Ừ,
khổ lắm chứ! Nhưng họ lại lấy cái khổ đó làm hạnh phúc.
Nghe tôi nói, thằng bé hàng xóm
chăm chú nhìn tôi, một lúc rồi nó hỏi:
- Cô
nói... cô thật sự có những hai thiên thần như vậy à?
Tôi gật đầu:
- Đúng
vậy!
- Thế
sao cô không về ở chung với họ?
- Cô
đã nói với con rồi. Không làm sao quay về được. Khi mà ta đã giác ngộ ra thì mọi
thứ đã muộn màng...
Thằng bé hàng xóm lắc đầu:
- Thật
tình con không hiểu cô định nói gì...
- Một
ngày nào đó lớn lên rồi con sẽ hiểu. Bây giờ thì con chưa biết, cho đến lúc,
cha con, mẹ con...
Tôi chưa nói dứt câu, thì thằng bé
đã cắt ngang:
- Cha
con à? Suốt ngày ông ấy đi làm, tối còn phải đi dạy thêm, không có lúc nào ông ấy
ở nhà để chơi với con... Còn mẹ con ư? Bà ấy chỉ biết cơm nước, giặt giũ, lau
nhà, quét dọn rồi càu nhàu... Rõ chán!
Thằng bé đang nói đến đấy thì bên
kia nhà mẹ cậu xuất hiện trước cửa, lớn tiếng nói vọng qua:
- Minh
ơi! Con làm gì đó? Về ăn cơm đi con!
- Đấy,
cô thấy không? - Thằng bé có vẻ bực dọc - Mẹ con lúc nào cũng vậy, càu nhàu
mãi! Suốt ngày cứ bắt con cơm với nước! Chán chết!
Và thằng bé đứng thẳng người lại, gật
đầu chào tôi rồi quay lưng chạy về nhà. Vừa chạy vừa nói:
- Nếu
con mà có hai thiên thần giống như cô, thì con đã không phải sống trong cảnh địa
ngục thế này.
Mình ơi! Bây giờ thì con chưa biết.
Và sau này khi con hiểu ra... thì mọi sự e rằng cũng đã muộn màng rồi con ạ!
(Theo 100 truyện ngắn hay Trung Quốc, tập 2, nhóm tuyển chọn: Ngô Văn Phú,
Vũ Đình Bình, Phạm Sông Hồng, NXB Hội Nhà văn, 1998, tr. 8-13)
Chú thích: Tam Mao (1943 - 1991) là
một trong số những nữ văn sĩ nổi tiếng của Đài Loan từ những năm 1970. Bà đã viết
và dịch nhiều tác phẩm với một văn phong mới mẻ, thấm đượm tình nhân ái và sự cảm
thông sâu sắc đặc biệt của người phụ nữ Á Đông.
